Lô cốt Đông Hà – Nơi tuổi thơ tôi gắn liền


Tuổi thơ tôi gắn liền với thị xã Đông Hà nhỏ bé, thị xã tỉnh lị Quảng Trị ngày được tách ra khỏi tỉnh Bình Trị Thiên, giờ đã lên phố. Tất cả các trò của tuổi thơ tôi cùng bạn bè đều diễn ra nơi đây, tập trung quanh lô cốt Đông Hà, nào là đánh trận giả, trốn tìm, hay những buổi trưa nằm ngủ trong lòng lô cốt, mặc cho cái nóng thiếu đốt bên ngoài của những ngày hè Quảng Trị … Mỗi lần đi học về, tôi và các bạn lại tập trung ở đây chơi, vắt vẻo trên nòng pháo, nòng xe tăng hay chỉ đơn giản lấy sắt, nhôm đem bán mua kem và chơi điện tử.

285759_3819738310306_861357446_n

Chiều tết ên dòng sông Hiếu Giang – Đông Hà

535997_3788535250249_1521519347_n

Chiều 29 tết đường Hùng Vương – Đông Hà

Tuổi thơ của tôi và bạn bè tôi đều tập trung tại lô cốt này, vì thực ra không còn gì để chơi ở cái thị xã nghèo lúc đó. Thỉnh thoảng leo lên nóc lô cốt, nhìn quanh thị xã nhỏ bé, xác xơ, lún phún từng nóc nhà và chẳng thấy nổi một màu xanh mượt mà vào những ngày gió lào thổi …

Đứng trên nóc lô cốt, lúc trời quang, thoáng đãng nhìn thấy Cửa Việt với dãy cát trắng phau, hay cả màu xanh mướt của làng Gia Độ phía xa. Cũng ở nơi đây, tôi hay ngồi đợi mẹ đi chợ về để có quà bánh, cũng nơi đây chênh vênh nòng pháo đón chờ đoàn tàu Bắc Nam đi qua, mơ đến các vùng đất khác……

Rồi mọi thứ đến rất nhanh chóng, được tách ra khỏi tỉnh Bình Trị Thiên, đô thị hoá đến với cái thị xã nhỏ bé. Con đường Hùng Vương được xây dựng, vẫn còn đất đỏ, mưa lầy lội trong những ngày mưa. Chúng tôi thường lội đến trường trên con đường này, xe máy chạy bắn đất đỏ văng lên cả người, áo trắng nhuốm đất đỏ, thút thít khóc về thay áo. Cũng trưa hè chói chang, với cặp lồng cơm tôi đi học ca ba, trên con đường đất đỏ mù mịt đó, những kỉ niệm của một thời học sinh cấp 1 xa xôi.

Thị xã ngày đầu là thế đó, bụi đỏ, lầy lội và nghèo nàn. Tôi và các bạn vẫn tập trung ở lô cốt để chơi khi tan học về, dù cho nắng hay mưa, và giờ đây nó là đường Hùng Vương, là con đường đẹp nhất thành phố Đông Hà. Lô cốt vẫn đứng vững trong cái nắng, gió Lào Quảng Trị, chỉ khác mọi thứ người ta trút lên những chiếc xe tăng, ở trong lô cốt, đi qua bốc mùi, không ai dám vào đây nữa, trở nên đìa hiu, hoang tàn, thiếu bàn tay chăm sóc cho các di tích, di vật chiến tranh nên không còn như lúc đầu. Trước đây, thỉnh thoảng trèo vào lô cốt để ngủ trưa, thì giờ không thể đứng lâu dăm phút. Thỉnh thoảng chứng kiến những người khách phương Tây, hồ hỏi đứng bên chiếc xe tăng chụp hình, nhưng họ lắc đầu quay ra vì không chịu nổi mùi hôi bốc lên. Họ lắc đầu quay đi, còn tôi tự hỏi, sao không ai chăm sóc nó…. rồi cũng đợi chờ nó được trang hoàng, một chứng tích của một lịch sử hào hùng của mảnh đất này…

Rồi nó bị đâp bỏ, ngậm ngùi nhìn hình ảnh thân quen không còn nữa, cả cột cờ cũng bị tháo bỏ, sao mà đau lòng. Lúc còn nhỏ, nghe người ta bảo do tai nạn nhiều quá, lô cốt che tầm nhìn nên đập đi. Có lẽ trong qui hoạch đô thị, việc phá bỏ các di tích là chuyện bất khả kháng mới làm, di tích được giữ và tôn tạo nó, là di sản để dành cho con cháu mai sau biết về lịch sử của cha ông, không những trên những trang sách mà còn bằng các hiện vật hiện tại. Sự tiếc nuối sẽ mãi trong lòng thế hệ tôi và cả những thế hệ trước tôi, những con người của chứng nhân, của hoài niệm về mảnh đất này. Giờ chỉ còn lại những chiếc xe tăng đặt trên nền của quán cafe Ly Na cũ, gợi bao sự tiếc nuối, thay vào đó cái vòng xoay vô hồn, với hệ thống đèn led lòe loẹt.

Đôi lúc về quê tôi vẫn đứng ở đây để nhớ về cái lô cốt, cột cờ cả tuổi thơ tôi lớn lên từ đây… kỷ niệm đó nuôi tôi lớn những ngày xa quê. Xa quê, tôi vẫn nhớ về nó,nhớ trong sâu thẳm trái tim mình, nhớ cái thị xã nằm ở ngã ba biên giới nhỏ bé, thân thương. Nơi gia đình, người thân, bạn bè tôi ở đó trong cái nắng nóng 41oC, là đặc sản quê hương.

Tôi luôn nhớ về cái thị xã nhỏ bé, thanh bình, chan hoà đó. Nơi tuổi thơ của thế hệ tôi lớn lên với những góc nhỏ, những nơi chốn quen trong cái thị xã là một kỷ niệm… Nơi bây giờ đã lên thành phố nhưng tôi vẫn mơ về ngày cột cờ và lô cốt được xây dựng lại để cho con cháu mai sau hình dung nên một Đông Hà lịch sử – Một chi khu của thời chiến tranh, hơn ai hết đó là lịch sử của mảnh đất được tái hiện…..

Sài Gòn ngày 1/05/2012

This entry was posted in Quảng Trị quê tôi, Uncategorized. Bookmark the permalink.

2 Responses to Lô cốt Đông Hà – Nơi tuổi thơ tôi gắn liền

  1. thùy trang says:

    Tuổi thơ bạn thật tuyệt vời, cuộc sống bản thân mình chỉ biết học với là học

  2. Ai cũng có tuổi thơ mà Thùy Trang

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s